tin nổi bật

  • " Ngủ dậy muộn thì phí mất cả một ngày, ở tuổi thanh niên mà không học thì phí mất cả một đời.
    Ngạn ngữ Trung Quốc "
  • " Giáo dục là vũ khí mạnh nhất mà người ta có thể sử dụng để thay đổi cả thế giới.
    N. Mandela "
  • " Bộ lông làm đẹp con công, học vấn làm đẹp con người.
    Ngạn ngữ Nga "
  • " Mỗi buổi sáng, chúng ta có hai sự lựa chọn: Tiếp tục ngủ với ước mơ của mình hoặc là thức dậy và theo đuổi giấc mơ. Còn bạn? Bạn chọn điều gì?
    "
  • " Để cải thiện cần phải thay đổi. Để được hoàn hảo cần phải thay đổi thường xuyên.
    Willson Churchill "
  • " Bạn bước vào thế giới này chẳng có gì, và mục đích cuộc đời chính là làm nên được điều gì đó từ hai bàn tay trắng.
    Henry Louis Mencken "
  • " Cuộc sống là một chuỗi bài học mà bạn cần phải sống mới hiểu được.
    Helen Keller "
  • " Học để biết - Học để làm - Học để cùng chung sống - Học để tự khẳng định.
    UNESCO "
  • " Người chuyên nghiệp là người có thể hoàn thành công việc của mình một cách tốt nhất ngay cả khi anh ta không cảm thấy muốn làm việc đó.
    Alitxte Cux "
  • " Sẽ không có sự nghiệp lớn nếu không có thử thách lớn.
    Vontaire "
  • " Những cây mạnh nhất, cao nhất mọc trên những mảnh đất cằn cỗi nhất.
    J. Holan "
  • " Không có con đường nào dài quá đối với kẻ bước đi thong thả, không vội vàng. Không có cái lợi nào xa xôi quá đối với những kẻ kiên nhẫn làm việc
    La Bruyere "
  • " Tài năng được nuôi dưỡng trong cô đơn, còn chí khí được tạo bởi những cơn sóng dữ của giông bão cuộc đời.
    W. Goethe "

Em yêu Cuộc sống

Chàng trai hàng chục năm bò lê kiếm củi mưu sinh

          Dù hơn 40 tuổi, nhưng chưa một ngày anh Vù Seo Lử ở bản Bông 1 (Bảo Hà, Bảo Yên, Lào Cai) được đứng thẳng như người bình thường. Hằng ngày anh bò lết từ ngọn núi này, đến ngọn núi khác kiếm củi, chăn trâu thuê để mưu sinh và chăm sóc mẹ già.


Những lúc không vào rừng lấy củi thì anh Lử đi chăn trâu thuê để đổi lấy cân gạo, mớ rau.


          Suýt bị vứt vào rừng vì tưởng ma quỷ hiện hình
         
         Con đường vào bản Bông 1 của xã Bảo Hà (huyện Bảo Yên, Lào Cai) gập ghềnh đầy sỏi đá, “ổ voi, ổ gà”. Tìm hỏi đến nhà anh Vù Seo Lử - người hàng chục năm qua, được người dân gọi là “mèo bò” ai cũng nhiệt tình chỉ dẫn.

          Nằm ẩn khuất bên những dãy núi trùng điệp trên đỉnh núi Mã Yên Sơn, trong túp lều nghèo xơ xác, bà Học Thị Gió, mẹ của anh Lử đang nằm trên giường thở hổn hển. Hỏi về Lử, bà khó nhọc đánh vần mấy tiếng phổ thông: “Nó đi kéo củi trong rừng hay đi chăn trâu cho mấy gia đình trong bản rồi. Nó đi làm từ sớm nên cũng chẳng rõ đi đâu, làm gì nữa”. Qua người hàng xóm Vù Seo Hải, tôi được nghe về câu chuyện của gia đình bà Gió.

          Ngược thời gian 45 năm về trước, năm 1968, ông Vù Seo Sùng và bà Học Thị Gió vui mừng đón tiếng khóc chào đời của cậu con trai nhỏ. Nhưng nụ cười chưa dứt thì bà Gió xót xa khi thấy đứa bé kháu khỉnh không có một đôi chân lành lặn như bao đứa trẻ khác. Đó là những ngày mà vợ chồng bà cảm thấy tuyệt vọng và nỗi buồn bao trùm lên cả gia đình.

          “Biết là con bị tật thế này thì lớn lên cũng khó thành người lắm. Nhưng nhìn khuôn mặt bé nhỏ của con do mình đứt ruột đẻ ra, tôi quyết định vẫn nuôi và đặt tên cho nó là Vù Seo Lử”, bà Gió mới lắp bắp, thều thào trong khó nhọc.

          Theo những người dân vùng đất này, thời đó những gia đình nào sinh ra con bị dị tật đều không muốn nuôi nấng. Hủ tục của người Mông bao nhiêu năm vẫn cho rằng đó là do ma quỷ hiện hình, nên nhiều người đã nhẫn tâm chôn sống hoặc mang con bỏ vào rừng sâu cho thú dữ tha đi.

          Rồi thời gian trôi qua, cậu bé Vù Seo Lử ốm yếu, quặt quẹo ngày nào đã trưởng thành. Nhưng đôi chân tật nguyền thì không thể duỗi thẳng ra được, hơn 40 năm nay, anh cứ bò lê như vậy từ nơi này đến nơi khác như một đứa trẻ.

          Bà Gió bảo, ông bà có 7 người con, Lử là thứ 2, các con ông khôn lớn đã lập gia đình và ra ở riêng cả. Nhưng cũng như bao người dân khác trên đỉnh Mã Yên Sơn này, ai cũng nghèo, cũng khổ như nhau. “Thằng Lử khổ cực thì mấy anh em nó cũng như thế thôi. Nhiều lúc cũng muốn giúp thằng Lử mà không có gì cả, đến mùa, khi cân gạo, lúc nắm rau thôi”, bà Gió nói. Giờ đây trong căn nhà đơn sơ nằm chênh vênh giữa sườn núi chỉ có anh Lử vẫn chăm sóc bà Gió vì cách đây vài năm, ông Sùng đã ra đi vì bệnh hiểm nghèo.

          Trước đây, khi ông Sùng bị bệnh rồi nằm một chỗ, những vất vả lo toan trong gia đình đều oằn lên đôi vai gầy yếu của bà Gió. Thấy mẹ vất vả, Lử bắt đầu vào rừng kéo củi về nhà chẻ ra mang ra chợ bán, rồi bò lê xung quanh xóm hỏi ai cần việc gì thì làm. Với anh, hàng ngày chỉ mong được vài cân gạo, thậm chí là đôi quả trứng, nắm rau cũng đã quý lắm rồi.
 

          Tật nguyền vẫn là trụ cột của gia đình

          Theo chân mấy người dân bản, chúng tôi hỏi đường vào rừng tìm gặp Vù Seo Lử. Đi bộ được khoảng vài ba kilômét, chúng tôi đã gặp một người đàn ông đang khó khăn bò lê và kéo một bó củi lớn từ trong rừng ra. “Thằng Lử đấy” –  Vù Seo Hải thốt lên rồi nhanh tay đến giúp Lử đưa bó củi xuống đường.

           Rồi anh tâm sự, trước đây, khi bố bị bệnh, các em cũng không giúp được nhiều vì ai cũng nghèo. Nhiều lúc cũng chả kiếm nổi bữa ăn chứ chưa nói đến giúp bố mẹ. Hàng ngày, anh phải vào rừng kiếm củi để mang ra chợ bán và để đốt ấm, nấu nướng hàng ngày. Những hôm không đi vào rừng lấy củi thì bò lê khắp xóm hỏi xem ai có thuê chăn trâu, chăn vịt không. Đó là cách để có cái ăn, đỡ phần nào gánh nặng cho gia đình và giúp mẹ không phải nhịn cơm.

          “Ngày trước, dân bản cứ bảo tôi là do ma quỷ hiện hình, nên gặp tôi ai cũng xa lánh. Lúc đó mình buồn, đi xin cái gì, hay tìm việc làm kiếm cái để ăn không ai giúp đỡ cả. Nhưng giờ ai cũng thương và quý nên mình rất vui”, anh Lử tâm sự. Người hàng xóm Vù Seo Hải kể, bà con dân bản ở đây rất thương Lử, nhưng ở đây ai cũng nghèo nên chẳng giúp gì được. Hàng ngày, Vù Seo Lử vẫn làm việc hơn cả một người bình thường chăm lo mẹ già đã ngoài 70.

          Khi được hỏi mơ ước lớn nhất của anh bây giờ là gì? Lử thật thà bảo: “Mình chỉ muốn có đủ cái ăn cho hai mẹ con và mong mẹ không bị bệnh tật nằm một chỗ”. Khi hỏi về ước mơ có một người vợ, Lử cười hào sảng: Chỉ mong có cô gái nào thương, không chê, chịu lấy mình làm chồng là sướng cái bụng lắm rồi!


Người đăng: Hoàng Xoan - Công Ty Dome Việt Nam




 

TIN LIÊN QUAN



sự kiên nổi bật

Thông báo nghỉ lễ Chào mừng ngày Quốc khánh 2/9.

Để Cán bộ, giáo viên của Trung tâm có thể chủ động trong việc sắp xếp kế hoạch cho kỳ nghỉ lễ Chào mừng Quốc khánh 2/9. Trung tâm phát triển tài năng DOME xin thông báo lịch nghỉ lễ.

cảm nhận của học viên

Ngày 20/11: Những bài văn xúc động viết về thầy cô, giáo

Những bài viết đầy xúc động và chan chứa yêu thương như một lời tri ân của các em học sinh gửi đến các thầy cô giáo nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11.