tin nổi bật

  • " Ngủ dậy muộn thì phí mất cả một ngày, ở tuổi thanh niên mà không học thì phí mất cả một đời.
    Ngạn ngữ Trung Quốc "
  • " Giáo dục là vũ khí mạnh nhất mà người ta có thể sử dụng để thay đổi cả thế giới.
    N. Mandela "
  • " Bộ lông làm đẹp con công, học vấn làm đẹp con người.
    Ngạn ngữ Nga "
  • " Mỗi buổi sáng, chúng ta có hai sự lựa chọn: Tiếp tục ngủ với ước mơ của mình hoặc là thức dậy và theo đuổi giấc mơ. Còn bạn? Bạn chọn điều gì?
    "
  • " Để cải thiện cần phải thay đổi. Để được hoàn hảo cần phải thay đổi thường xuyên.
    Willson Churchill "
  • " Bạn bước vào thế giới này chẳng có gì, và mục đích cuộc đời chính là làm nên được điều gì đó từ hai bàn tay trắng.
    Henry Louis Mencken "
  • " Cuộc sống là một chuỗi bài học mà bạn cần phải sống mới hiểu được.
    Helen Keller "
  • " Học để biết - Học để làm - Học để cùng chung sống - Học để tự khẳng định.
    UNESCO "
  • " Người chuyên nghiệp là người có thể hoàn thành công việc của mình một cách tốt nhất ngay cả khi anh ta không cảm thấy muốn làm việc đó.
    Alitxte Cux "
  • " Sẽ không có sự nghiệp lớn nếu không có thử thách lớn.
    Vontaire "
  • " Những cây mạnh nhất, cao nhất mọc trên những mảnh đất cằn cỗi nhất.
    J. Holan "
  • " Không có con đường nào dài quá đối với kẻ bước đi thong thả, không vội vàng. Không có cái lợi nào xa xôi quá đối với những kẻ kiên nhẫn làm việc
    La Bruyere "
  • " Tài năng được nuôi dưỡng trong cô đơn, còn chí khí được tạo bởi những cơn sóng dữ của giông bão cuộc đời.
    W. Goethe "

Em yêu Cuộc sống

Cám ơn cuộc đời

Cám ơn cuộc đời

Tôi sinh ra và lớn lên trong một gia đình thuộc hộ nghèo. Lớn lên từ gian khó, trải qua nhiều vất vả nhưng tôi luôn cám ơn cuộc đời vì đã được sinh ra và cảm nhận cuộc sống này…

Còn nhớ, những năm tháng lên ba, lên bốn, các bạn cùng lứa tuổi đi học mẫu giáo, còn tôi theo bố mẹ đi lấy hàng về bán ở vỉa hè trong phố. Gia đình chúng tôi ba người làm đủ mọi việc, mùa hè bán ngô luộc, mùa đông bán ngô nướng, khi bán rau, lúc bán hoa… Tôi còn nhớ những ngày đông bán ngô nướng vào ban đêm, làm cho một đứa con nít như tôi thường hay buồn ngủ. Có những hôm bố mẹ bán hàng và tôi nằm bên cạnh những bắp ngô, ngủ ngon lành ở vỉa hè.


Lên 6 tuổi, tôi được bố mẹ cho đi học tiểu học. Tôi thực sự rất vui sướng dù nhà không có điều kiện để tôi có cặp sách mới đi học, không có bút vở đẹp như các bạn. Chiếc cặp sách của tôi thời tiểu học thường xuyên bị đứt quai hoặc bị rách chỗ này chỗ khác… Có những khi bị chúng bạn cười chê nhưng tôi luôn tỏ ra như một “người lớn” và “không thèm chấp” bọn trẻ con kia.


Gia đình ba người chúng tôi sống bình yên bên nhau dù hoàn cảnh có khó khăn, vất vả. Thế nhưng, khi tôi học lớp 5, bố bị căn bệnh ung thư đã vào giai đoạn cuối. Mẹ cố gắng mọi cách để chữa chạy cho bố… Nhưng mọi thứ đã quá muộn và tôi đã vĩnh viễn mất đi người cha. Đến nay đã 14 năm trôi qua, nhưng hình ảnh của bố luôn in sâu trong tim mẹ và tôi.


Hồi tôi học cấp THCS, có những tháng đến đợt đóng tiền học, trong nhà cũng không đủ tiền để đóng dù lúc đó, một tháng tiền học của tôi chỉ khoảng vài chục nghìn đồng. Thế nhưng, một tai họa nữa lại xảy ra với gia đình tôi. Đến năm tôi học lớp 10, mẹ bị bệnh lao phổi. Lúc đó mẹ quá yếu và chỉ nằm một chỗ. Mẹ không thể tự sinh hoạt bình thường, càng không thể lao động kiếm tiền. Tôi đã khóc nhiều lắm nhưng tôi hiểu được rằng dù có khóc thì cũng không giải quyết được việc gì. Vì vậy, tôi đã tự hứa với lòng mình rằng phải thật mạnh mẽ để lo cho mẹ và gánh vác mọi việc trong gia đình. Dù lúc đó, nhiều người hàng xóm nói rằng mẹ tôi sẽ không thể qua được… Nhưng tôi luôn có niềm tin nhất định mẹ sẽ khỏi bệnh. Lúc đó, tôi đã nghĩ để có thể chữa khỏi bệnh cho mẹ và lo mọi việc gia đình, tôi sẽ phải nghỉ học… Nhưng may mắn đã mỉm cười với tôi.
Bố mất, hai mẹ con tôi nương tựa vào nhau để sống. Còn nhớ, ngày bố mất, trong nhà tôi chỉ có vài chục nghìn đồng và mẹ con tôi không có tiền để làm ma cho bố. Mẹ phải đi vay mượn nhiều người mới có tiền để làm đám tang. Mẹ là người phụ nữ thủy chung và yêu con. Bởi vậy, từ khi bố mất, mẹ chưa bao giờ nghĩ đến chuyện tìm một người đàn ông nào khác. Mẹ chỉ ở vậy, nuôi tôi ăn học. Dù hoàn cảnh có khó khăn, vất vả đến đâu, mẹ cũng chỉ mong tôi có thể học hành đến nơi đến chốn bằng bạn bằng bè.


Gia đình tôi đã nhận được sự giúp đỡ của Ủy ban nhân dân phường, bà con hàng xóm và đặc biệt là sự giúp đỡ từ thầy cô, bạn bè của ngôi trường THPT Lê Quý Đôn - Đống Đa. Sau một năm kiên trì chữa bệnh, mẹ tôi đã khỏi hoàn toàn bệnh lao phổi và tôi vẫn có thể tiếp tục việc học ở trường cùng các bạn. Cứ 5h sáng mỗi ngày, tôi đều đạp xe từ nhà đến bãi báo để lấy báo về bán cho các thầy cô và các bạn học sinh cùng trường. Mỗi tờ báo bán được, tôi lãi từ 200 đồng đến 500 đồng. Ở lớp A11 của khóa 2005 - 2008 tôi có những người bạn thực sự rất tốt. Có những người bạn đã dậy sớm đi xe đạp đến trường để bán báo cùng tôi và những người bạn mua lại số báo mà tôi bán ế. Các bạn góp tiền mua bánh sinh nhật tặng tôi vào ngày sinh của tôi… Và đó chính là những kỷ niệm mà tôi không bao giờ quên trong suốt cuộc đời của mình.


Tôi đã tốt nghiệp đại học được 4 tháng, có công việc ổn định của chính mình. Hiện tôi làm về tổ chức sự kiện. Ngoài ra, tôi làm chủ nhiệm lớp dạy ảo thuật tại Liên đoàn Xiếc Việt Nam. Đồng thời, tôi cũng đang phấn đấu cho sự nghiệp kinh doanh của riêng mình để sau này có thể giúp đỡ được nhiều hoàn cảnh khó khăn khác.
Sau khi tốt nghiệp THPT, tôi đỗ vào một trường đại học tại Hà Nội. Trong những năm tháng học đại học, tôi đã làm rất nhiều việc để có thể trang trải chi phí của hai mẹ con và lo chuyện học tập trên giảng đường. Tôi kiếm tiền bằng mọi cách miễn sao việc kiếm tiền đó hợp tình, hợp lý, hợp pháp là tôi bắt tay vào ngay mà không ngần ngại. Tôi từng làm gia sư, phát tờ rơi, làm MC hay nhân viên tổ chức cho các sự kiện và cũng tham gia một số cuộc thi. Có những cuộc thi đạt giải thưởng, tôi có thể đóng học phí cho 1 kỳ học ở trường đại học…


Qua câu chuyện của mình, tôi muốn gửi lời cám ơn cuộc đời này rất nhiều. Tôi đã có thể vượt qua thử thách, khó khăn và trưởng thành trong cuộc sống, sống mạnh mẽ, yêu đời và yêu con người.


     Nguồn: http://doisong.vnexpress.net/

     Người đăng: Minh Phương - Công Ty DOME Việt Nam

TIN LIÊN QUAN



sự kiên nổi bật

Thông báo nghỉ lễ Chào mừng ngày Quốc khánh 2/9.

Để Cán bộ, giáo viên của Trung tâm có thể chủ động trong việc sắp xếp kế hoạch cho kỳ nghỉ lễ Chào mừng Quốc khánh 2/9. Trung tâm phát triển tài năng DOME xin thông báo lịch nghỉ lễ.

cảm nhận của học viên

Ngày 20/11: Những bài văn xúc động viết về thầy cô, giáo

Những bài viết đầy xúc động và chan chứa yêu thương như một lời tri ân của các em học sinh gửi đến các thầy cô giáo nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11.