tin nổi bật

  • " Ngủ dậy muộn thì phí mất cả một ngày, ở tuổi thanh niên mà không học thì phí mất cả một đời.
    Ngạn ngữ Trung Quốc "
  • " Giáo dục là vũ khí mạnh nhất mà người ta có thể sử dụng để thay đổi cả thế giới.
    N. Mandela "
  • " Bộ lông làm đẹp con công, học vấn làm đẹp con người.
    Ngạn ngữ Nga "
  • " Mỗi buổi sáng, chúng ta có hai sự lựa chọn: Tiếp tục ngủ với ước mơ của mình hoặc là thức dậy và theo đuổi giấc mơ. Còn bạn? Bạn chọn điều gì?
    "
  • " Để cải thiện cần phải thay đổi. Để được hoàn hảo cần phải thay đổi thường xuyên.
    Willson Churchill "
  • " Bạn bước vào thế giới này chẳng có gì, và mục đích cuộc đời chính là làm nên được điều gì đó từ hai bàn tay trắng.
    Henry Louis Mencken "
  • " Cuộc sống là một chuỗi bài học mà bạn cần phải sống mới hiểu được.
    Helen Keller "
  • " Học để biết - Học để làm - Học để cùng chung sống - Học để tự khẳng định.
    UNESCO "
  • " Người chuyên nghiệp là người có thể hoàn thành công việc của mình một cách tốt nhất ngay cả khi anh ta không cảm thấy muốn làm việc đó.
    Alitxte Cux "
  • " Sẽ không có sự nghiệp lớn nếu không có thử thách lớn.
    Vontaire "
  • " Những cây mạnh nhất, cao nhất mọc trên những mảnh đất cằn cỗi nhất.
    J. Holan "
  • " Không có con đường nào dài quá đối với kẻ bước đi thong thả, không vội vàng. Không có cái lợi nào xa xôi quá đối với những kẻ kiên nhẫn làm việc
    La Bruyere "
  • " Tài năng được nuôi dưỡng trong cô đơn, còn chí khí được tạo bởi những cơn sóng dữ của giông bão cuộc đời.
    W. Goethe "

Tin tức

Trung thu của con đã mất trăng rằm


Thời nay, ông trăng ông trẻ hẳn chỉ ở trong câu hát của Xuân Mai.

 

Có sự khác biệt trong ý niệm Trung thu giữa mẹ con mình: Không còn là một đêm rằm đợi trăng phá cỗ, nay là một mùa trăng có bánh, có lồng đèn, đồ chơi… và những hội vui các nơi tổ chức vào… ban ngày.

 

Mùa Trung thu của con tôi bắt đầu từ tháng sáu âm lịch, khi những hàng quán phấp phới đỏ rực dựng lên ven đường bán đủ các nhãn bánh. Trong hành lang chung cư, trong con hẻm thật dài của thành phố, hàng đồ chơi bày tràn cả lối đi, người bán hàng rong len qua tiếng nhạc rộn rã phát ra từ vô vàn lồng đèn, con thú có xuất xứ từ Trung Quốc.

 

Khi cái ý niệm Trung thu vừa xuất hiện, lập tức đứa con kêu: Mua bánh đi! Mua đồ chơi đi mẹ! Mắt đứa bé thèm thuồng cuốn theo ánh nhấp nháy xanh đỏ và tai nó vểnh lên vì tiếng nhạc, nó không còn thấy mấy cái lồng đèn con cá, con mèo hay cái đèn ông sao xuất thân Hàng Mã, Hà Nội và Chợ Lớn Sài Gòn có gì hấp dẫn nữa.

 


Có sự khác biệt trong ý niệm Trung thu giữa mẹ con mình. (Ảnh minh họa).

 

Thị giác, thính giác của nó đã mê mải với những thứ hàng đến từ đất nước khác chứa đầy chất độc; mặc mẹ giải thích, giận dữ. Không đao to búa lớn như những chiến dịch kêu gọi dùng hàng Việt, với người mẹ chỉ là sự an toàn của con. Mỗi ngày con giục giã mua mua, không hề biết giữa ba bề bốn bên hàng hóa, mẹ đau đầu chọn từng thứ một.

 

Giá cả đã đành, chuyện đáng sợ hơn là nguy cơ nhiễm độc, nhiễm khuẩn có ở khắp nơi. Tôi không biết đã nghèo nàn đi hay giàu có hơn, khi đứa trẻ ngày nay thỏa sức với đồ chơi, bánh trái, mặc nhiên trải đến bao kỳ trăng nhưng không hề biết có ông Trăng nào.

 

Ông Trăng ông trẻ hẳn chỉ ở trong câu hát của Xuân Mai, câu chuyện chị Hằng, chú Cuội… không thể nào hình dung nếu sách tiểu học có bài văn tả ánh trăng rằm. Trung thu đã mất đi ý nghĩa của trăng rằm.

 

Cái vàng huyền hoặc lãng mạn từng nuôi dưỡng những thế hệ tuổi thơ nghèo khó đã một đi không trở lại cùng với ánh trăng.

 

Rằm tháng tám trong tuổi thơ tôi là đêm đẹp nhất, thì nay là hình ảnh của sự tàn tạ. Những hàng quán bán bánh Trung thu dọn đi vào ngày ấy, những lồng đèn hôm qua còn treo cao hôm nay chỉ còn xác giấy buồn bã nằm chờ người lao công; khung quán chưa kịp tháo xuống, phất phơ tấm băng rôn lả tả; ngoài chợ quầy đồ chơi cho mùa mới…

 

Buổi tan trường ngang qua, đứa con bỗng bật khóc tức tưởi. Trung thu tàn vào ngày lẽ ra rực rỡ nhất của nó, trong tâm hồn con, hẳn là đau hơn một vết roi…

 

Mẹ chợt nhớ đêm nào thành phố mất điện, mẹ dắt con ra phố để tránh hơi nóng căn phòng. Bất ngờ con reo to: Trăng kìa mẹ ơi! Mênh mông là trăng dát vằng vặc.

 

Lúc ấy con hỏi: Có phải Trung thu không mẹ? Nếu biết trước sự nôn nao thơ trẻ vẫn còn nơi con, hẳn mẹ đã trả lời: Đấy chính là Trung thu, con ạ!

                                                          Sưu tầm: Nguyễn Thị Thanh Nguyệt- nguồn: Eva.vn

TIN LIÊN QUAN



sự kiên nổi bật

Thông báo nghỉ lễ Chào mừng ngày Quốc khánh 2/9.

Để Cán bộ, giáo viên của Trung tâm có thể chủ động trong việc sắp xếp kế hoạch cho kỳ nghỉ lễ Chào mừng Quốc khánh 2/9. Trung tâm phát triển tài năng DOME xin thông báo lịch nghỉ lễ.

cảm nhận của học viên

Ngày 20/11: Những bài văn xúc động viết về thầy cô, giáo

Những bài viết đầy xúc động và chan chứa yêu thương như một lời tri ân của các em học sinh gửi đến các thầy cô giáo nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11.