tin nổi bật

  • " Ngủ dậy muộn thì phí mất cả một ngày, ở tuổi thanh niên mà không học thì phí mất cả một đời.
    Ngạn ngữ Trung Quốc "
  • " Giáo dục là vũ khí mạnh nhất mà người ta có thể sử dụng để thay đổi cả thế giới.
    N. Mandela "
  • " Bộ lông làm đẹp con công, học vấn làm đẹp con người.
    Ngạn ngữ Nga "
  • " Mỗi buổi sáng, chúng ta có hai sự lựa chọn: Tiếp tục ngủ với ước mơ của mình hoặc là thức dậy và theo đuổi giấc mơ. Còn bạn? Bạn chọn điều gì?
    "
  • " Để cải thiện cần phải thay đổi. Để được hoàn hảo cần phải thay đổi thường xuyên.
    Willson Churchill "
  • " Bạn bước vào thế giới này chẳng có gì, và mục đích cuộc đời chính là làm nên được điều gì đó từ hai bàn tay trắng.
    Henry Louis Mencken "
  • " Cuộc sống là một chuỗi bài học mà bạn cần phải sống mới hiểu được.
    Helen Keller "
  • " Học để biết - Học để làm - Học để cùng chung sống - Học để tự khẳng định.
    UNESCO "
  • " Người chuyên nghiệp là người có thể hoàn thành công việc của mình một cách tốt nhất ngay cả khi anh ta không cảm thấy muốn làm việc đó.
    Alitxte Cux "
  • " Sẽ không có sự nghiệp lớn nếu không có thử thách lớn.
    Vontaire "
  • " Những cây mạnh nhất, cao nhất mọc trên những mảnh đất cằn cỗi nhất.
    J. Holan "
  • " Không có con đường nào dài quá đối với kẻ bước đi thong thả, không vội vàng. Không có cái lợi nào xa xôi quá đối với những kẻ kiên nhẫn làm việc
    La Bruyere "
  • " Tài năng được nuôi dưỡng trong cô đơn, còn chí khí được tạo bởi những cơn sóng dữ của giông bão cuộc đời.
    W. Goethe "

Tin tức

"Tạm biệt mái trường" - lời chia tay mùa hạ.

“…Tạm biệt mái trường rồi 
Ngày mai thôi chia tay chia tay
Trường thân yêu khắc ghi trong tim…”

Mở đầu bài hát là lời khẳng định sự chia ly vô cùng da diết: “...thôi chia tay, chia tay”. Lời ca như một lời tạm biệt lặp đi lặp lại, vang mãi trong tim. Đã qua rồi một thời mơ mộng với bạn bè, một thời ấp trong tim mối tình tương tư với “bài thơ còn hoài trong vở… giữa giờ chơi mang đến lại mang về”. Xin tạm biệt những ghế đá sân trường với bao kỷ niệm, tạm biệt tiếng trống tan giờ, tạm biệt bảng đen, cửa sổ… Tất cả những gì thân yêu nhất, gắn bó nhất của thời học sinh đều đã ở lại sau lưng, vì “giờ chia tay đã đến, bạn ơi”.
“…Ơn núi Thái Sơn nghĩa thầy sâu nặng 
Tương lai cho em bao mơ ước vào đời 
Lời thầy dậy em là gương sáng em theo
Lòng rộng như biển trời…”

Chia tay bạn bè, mái trường thân yêu cũng là lúc xa rời sự chăm sóc của thầy cô. Ca dao có câu “Công Cha như núi Thái Sơn – Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. Ở đây, nhạc sĩ Duy Thịnh cũng dùng những hình ảnh so sánh đó để nhấn mạnh ơn nghĩa của thầy cô cũng lớn lao như ơn nghĩa của các bậc sinh thành. Cha mẹ cho ta hình hài, nuôi dưỡng ta nên người. Thầy cô cho ta kiến thức, nuôi dưỡng phần hồn, dạy ta biết ước mơ.
Sự nghiệp trồng người thật lắm gian truân. Những đứa trẻ cấp một bé bỏng, ngây thơ, luôn cần được dìu dắt, vỗ về. Học sinh cấp hai thì nghịch ngợm, “nhất quỷ nhì ma”. Tâm lý học trò cấp ba thật khó nắm bắt, vừa nổi loạn, vừa yếu đuối. Sinh viên đại học xa nhà phải đối mặt với bao thiếu thốn, phức tạp.

 

 



Lứa tuổi nào cũng có những khó khăn riêng. Bất kể như thế nào, thầy cô vẫn luôn ở bên, vừa là một người dẫn đường tận tụy, vừa là một người bạn đồng hành tâm lý.
Những đêm miệt mài bên trang giáo án, những lần mất ngủ vì trăn trở vấn đề của học sinh… Tất cả đã khiến mái đầu của thầy điểm bạc. Chỉ đến khi ra trường, cậu học trò vô tâm ngày nào mới giật mình để ý “Khi tóc thầy bạc tóc em vẫn còn xanh – Khi tóc thầy bạc trắng chúng em đã khôn lớn rồi”.

“…Thầy vì em bao nhiêu công lao
Ngày chia tay chúng em không quên
Trên mái tóc đen của thầy điểm bạc 
Lo sao cho em vững bước tiến thành người 
Thầy là biển khơi để thuyền em tới chân trời...”

Sự xúc động và lòng kính yêu người thầy của mình sẽ là động lực để các em vững bước vào đời. Nhận thức được công lao của thầy cũng chính là lúc những cô cậu học sinh tự hứa với lòng mình sẽ hoàn thành tâm nguyện mà thầy gửi gắm “vững bước tiến thành người”, “thuyền em tới chân trời”. Chắc chắn với những hành trang được thầy cô chuẩn bị, chiếc thuyền ấy sẽ vượt sóng ra khơi, hướng tới chân trời mới với một tương lai sáng lạng được chờ đón.






“…Đường còn xa chúng em luôn mong vẫn có thầy
Dìu bước cho em bay bay xa cùng bao giấc mơ hoa
Thầy cô ơi mai xa bao nhớ thương
Đường còn xa chúng em luôn mong vẫn có thầy
Dìu bước cho em bay bay xa cùng bao giấc mơ hoa
Ngàn bông hoa ngát hương em xin kính dâng người...”

Những lời hát cuối vừa như một ước vọng của những đứa trẻ mãi không chịu lớn, luôn mong được thầy cô kề bên, đồng thời cũng là lời tri ân mong thầy cô luôn mạnh khỏe. Trên đường đời, nếu khi nào có sảy chân, vấp ngã, học trò lại có thể tìm về bên thầy cô để được chỉ dạy, bảo ban một lần nữa.
“Bao giấc mơ hoa” sẽ không thể trở thành hiện thực nếu không có thầy cô dìu dắt từ tuổi còn thơ. Giờ phút chia ly này, những cảm xúc trào dâng ấy thật vô cùng thiêng liêng và đáng quý. Khoảng khắc nghẹn ngào ấy, người học trò nào khi trải qua cũng sẽ khắc ghi mãi trong tim.


Người đăng bài: Đào Thị Nhịp. Công ty Dome.

TIN LIÊN QUAN



sự kiên nổi bật

Thông báo nghỉ lễ Chào mừng ngày Quốc khánh 2/9.

Để Cán bộ, giáo viên của Trung tâm có thể chủ động trong việc sắp xếp kế hoạch cho kỳ nghỉ lễ Chào mừng Quốc khánh 2/9. Trung tâm phát triển tài năng DOME xin thông báo lịch nghỉ lễ.

cảm nhận của học viên

Ngày 20/11: Những bài văn xúc động viết về thầy cô, giáo

Những bài viết đầy xúc động và chan chứa yêu thương như một lời tri ân của các em học sinh gửi đến các thầy cô giáo nhân ngày nhà giáo Việt Nam 20/11.